Năm 2014, tôi ngồi xem chung kết Brazil–Đức lúc 3 giờ sáng, một mình, với lon bia nguội và cái điện thoại chụp ảnh màn hình TV vì hồi đó chưa biết screenshot. Tôi nhớ cái cảm giác vừa choáng váng vừa thích thú khi Đức thắng 7–1 ở bán kết rồi vô địch luôn—như thể cả thế giới đang diễn một vở kịch mà không ai đọc kịch bản trước. Tôi nghĩ mãi: World Cup hay ở chỗ nó không bao giờ xảy ra đúng như mình tưởng. Và năm 2026, với quy mô chưa từng có, cái sự “không đúng như mình tưởng” đó sẽ còn cực đoan hơn nhiều.

Lần đầu tiên trong lịch sử, giải đấu do ba quốc gia đồng tổ chức: Mỹ, Canada và Mexico. 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội—tức là mỗi đội chơi 3 trận vòng bảng trước khi bước vào vòng loại trực tiếp 32 đội. Khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Gần sáu tuần. 104 trận đấu. Và 16 thành phố đăng cai trải dài từ Vancouver lạnh mát phía bắc xuống tới Guadalajara nóng bức phía nam.
Những sân vận động sẽ định hình ký ức của một thế hệ
Nói thẳng: không phải thành phố nào cũng hấp dẫn như nhau. Mỹ đăng cai 11 địa điểm—New York/New Jersey, Los Angeles, Dallas, San Francisco Bay Area, Seattle, Boston, Miami, Atlanta, Kansas City, Philadelphia, và Houston—và đây rõ ràng là phần xương sống của giải. MetLife Stadium ở New Jersey có sức chứa hơn 82.000 chỗ, nhiều khả năng sẽ tổ chức trận chung kết. Cứ nghĩ mà xem: một trận chung kết World Cup ở sân nhà của cả Giants lẫn Jets—hai đội bóng bầu dục Mỹ vốn không nhường nhau nửa bước—thì cái không khí đó sẽ điên rồ đến mức nào.
Canada có ba địa điểm: Vancouver, Toronto và thành phố được nhiều người bất ngờ là Kansas City—à không, nhầm, Kansas City thuộc Mỹ. Canada có Vancouver, Toronto, và thành phố thứ ba là… thực ra chỉ hai thành phố Canada được chính thức xác nhận là Vancouver và Toronto. Mexico góp mặt với Mexico City, Guadalajara và Monterrey—ba thành phố đã từng đăng cai World Cup 1970 và 1986, nên người Mexico có kinh nghiệm thực sự, không phải kiểu “lần đầu học việc”.
Dallas thì thú vị theo cách khác. AT&T Stadium chứa được gần 93.000 người khi mở rộng hết công suất—to hơn cả Wembley. Nhưng Dallas ở Texas, tháng 6 tháng 7, nhiệt độ có thể lên tới 38–40 độ C. Các cầu thủ châu Âu quen khí hậu ôn hòa mà phải đá ở đó thì… thú vị lắm, theo nghĩa tôi không chắc là tích cực.
Địa lý rộng đến mức đây không còn là một giải đấu mà là ba giải đấu song song
Đây là điều tôi thấy cực kỳ thú vị về mặt chiến thuật và hậu cần. Khoảng cách từ Vancouver đến Miami là hơn 4.000 km đường chim bay. Một đội có thể bắt đầu vòng bảng ở Canada, rồi vào vòng 32 ở miền Tây nước Mỹ, rồi bán kết ở New York. Họ sẽ đi máy bay nhiều hơn đá bóng. Ban tổ chức FIFA chắc chắn đã tính toán để hạn chế di chuyển trong giai đoạn đầu, nhưng dù sao thì quy mô địa lý này vẫn là chưa từng có tiền lệ.
Với người hâm mộ Việt Nam theo dõi từ xa, điều quan trọng hơn là biết đội nào bảng nào, lịch đá giờ nào theo múi giờ Việt Nam. Chênh lệch giờ giữa Việt Nam và bờ Đông nước Mỹ là 11 tiếng, bờ Tây là 14 tiếng—tức là nhiều trận đêm Mỹ sẽ rơi vào sáng sớm Việt Nam, khá dễ xem hơn Brazil 2014. Ai muốn theo dõi chi tiết thì có thể tham khảo lịch thi đấu world cup 2026 để cập nhật dự đoán và thông tin mới nhất khi ban tổ chức công bố.
Về các ứng viên vô địch, tôi nghĩ khung đội mạnh vẫn quen thuộc: Pháp với thế hệ Mbappé còn đỉnh cao phong độ, Brazil khao khát chấm dứt cơn khát 24 năm, Argentina bảo vệ chức vô địch 2022, Anh vẫn mang hy vọng kiểu “lần này thật rồi”. Đức sau kỳ tái thiết, Tây Ban Nha với lứa cầu thủ mới. Không ai dám chắc điều gì—đó là lý do chúng ta xem bóng đá.
16 thành phố, ba quốc gia, 48 đội, 104 trận. Con số nghe có vẻ khô, nhưng đằng sau mỗi con số đó là những đêm thức khuya, những bàn thắng phút 90+, và những khoảnh khắc không ai viết kịch bản trước được. Giống hệt cái đêm 2014 tôi ngồi một mình với lon bia nguội.
Lưu ý: Mọi thông tin dự đoán trong bài chỉ mang tính phân tích giải trí. Nếu bạn tham gia các hình thức dự đoán có thưởng, hãy chơi có trách nhiệm và kiểm soát trong giới hạn bản thân cho phép.

